Ngày 20/11 là ngày nhà giáo Việt Nam, là ngày để những người đã, đã là học trò gửi gần như lời cảm ơn và tri ân duy nhất tới bạn thầy, fan cô của mình.

Bạn đang xem: Câu chuyện về thầy cô giáo

Trong ngày lễ đáng ghi nhớ ấy, họ sẽ với mọi người trong nhà đọc 3 mẩu truyện về cảm hễ về thầy cô!

1. Mẩu truyện thứ nhất: Thầy ơi, hiện nay mùa hoa lau trắngĐã 10 năm rồi em không chạm chán lại Thầy, cũng chừng ấy thời hạn em vẫn hằng mơ một ngày em được quay trở lại thời thơ nhỏ bé với bao kỷ niệm lưu luyến với thầy cô. Chiều nay em đi qua kahúc sông gặp gỡ bạt ngàn hoa lau trắng, số đông bông vệ sinh trắng bời bời như nỗi lưu giữ của em về Thầy.

Bài học trước tiên em học tập ở Thầy là bài giảng lịch sử về Đinh Tiên Hoàng - vị vua có tài đã dẹp loạn 12 sứ quân, đặt nền tang xây dựng chủ quyền tự chủ của khu đất nước. Thầy sẽ kể rất tấp nập việc thời nhỏ, Đinh cỗ Lĩnh cùng chúng ta chăn trâu mang bông lau làm cho cờ bày trận kungfu với trẻ em thôn khác, đánh đâu chiến hạ đó, tất cả đều hàng phục tôn làm cho "chủ tướng", chéo cánh tay làm cho kiệu khênh và gắng hoa vệ sinh đi phía 2 bên để rước như vua.

Hình ảnh những cành vệ sinh trắng đã có được Thầy minh họa vô cùng xúc động và đổi mới dấu ấn không bao giờ phai nhạt trong em và nhiều lứa học tập trò bọn chúng em ngày ấy. Thầy đang giảng cho cái đó em biết bao bài học kinh nghiệm về lịch sử, về tình yêu quốc gia và lòng tin kiên cường quật cường của dân tộc nhưng gồm một điều, Thầy chưa bao giờ kể về mình, về cuộc đời quân ngũ của Thầy. Thầy là yêu mến binh, Thầy quay trở lại từ mặt trận và đang để lại khu vực ấy một cánh tay. Em nhớ gần như dòng chữ bởi phấn white Thầy viết lên bảng bằng tay thủ công trái xiên xiên, chợt thấy cay cay sinh sống mũi.

Hồi đó, món quà nhưng em và chúng ta trong team học sinh tốt Văn đã bộ quà tặng kèm theo Thầy nhân ngày 20-11 là một trong bó hoa lau trắng. Thầy sẽ xúc động mang lại lặng người. Thầy cẩn thận cắm "bó hoa quánh biệt" ấy của bọn chúng em vào một bình hoa được thiết kế bằng gốc tre ngà sinh hoạt phòng thao tác làm việc của Thầy. Rồi Thầy trở lại nói với bọn chúng em giọng xúc động: hoa lau trắng nói Thầy lưu giữ mẹ, nhớ những người đồng đội cũ. Thầy kể, chữ trước tiên hồi đó Thầy học tập là chữ 0.

Để thầy dễ nhớ, chị em Thầy nói nếu lúc con nhận thấy nắng xuyên qua mái nhà đất của mình, thấy các chấm tròn, sẽ là chữ 0. Công ty Thầy hồi đó lợp bằng tranh mây. Phần đông gánh tranh mây mà thân phụ Thầy đã lặn lội mang về từ vào rừng sâu, kiên nhẫn gánh cho mấy tháng trời bắt đầu đủ có tác dụng mái nhà. Fan thầy thứ nhất trong cuộc đời Thầy đó là mẹ Thầy. Những nhỏ số đầu tiên Thầy biết cũng từ bỏ mẹ. Học đếm từ hàng đầu đến số 10, rồi cả phép cộng, trừ, nhân, chia cũng bằng những củ khoai, phần đông phần rubi của bà bầu mỗi buổi chợ chiều đến chị với mấy đứa em.

*

Bài học làm người chị em cũng dạy dỗ Thầy bởi những câu ca dao "Lá lành đùm lá rách", "Ăn xem nồi ngồi xem hướng", "Học nạp năng lượng học nói học gói học tập mở",... Chỉ dễ dàng là đầy đủ lời dạy thường ngày, không tồn tại cuốn giáo án nào xung quanh cuốn giáo án trái tim, tấm lòng yêu thương thương con hết mực. Mẩu truyện kể của Thầy cũng là một bài học Thầy mong mỏi dạy lại đến em, về tình yêu và lòng nhân ái. Có lẽ em nhớ với kính trọng Thầy hơn vày những điều thật đơn giản và giản dị như thế.Trong giấc mơ ngập trắng hoa lau, em thấy tuổi thơ bản thân trở về bình yên, trong trẻo. Em nhớ Thầy nói là mỗi chủng loại hoa đều phải có một hồn cốt riêng, đều có những quý hiếm mà chưa có ai viết hết, nói hết.Giờ trên đây đứng trước triền sông mênh mông hoa vệ sinh trắng - loài hoa giản dị đang trở thành ký ức thiêng liêng trong em khi nhớ về Thầy, về bài bác học trước tiên của Thầy. Vào trái tim em, hình hình ảnh của Thầy hệt như một ngọn núi với hầu hết tán cây đầy đủ chở bịt cho em suốt ngày hạ gắt, cũng chính là nơi bình an em mong trở về mọi khi lòng mệt nhọc nhoài nơi đất khách. Ngày đông đã về tun hút gió. Kế bên triền sông hoa lau trắng lại bời bời trong gió. "Cây lau có một sức sống chắc chắn và diệu kỳ, mặc dù gió mưa tất cả quất bao nhiêu thì hoa vẫn nở đúng mùa với vẫn trắng mang lại chênh chao. Nhỏ người cần được kiên trì rộng loài hoa vệ sinh ấy..." Thầy sẽ dạy em như thế. Đến hiện nay em vẫn luôn luôn mang theo theo người hình ảnh của một màu sắc hoa - trắng tinh khiết tựa như các tình cảm mến yêu của đầy đủ cô cậu học tập trò dành tặng ngay thầy cô giáo.

2. Mẩu chuyện thứ hai: Ân tình lắng đọngNgười ta nói ngày thu là mùa của tình yêu, là mùa tựu trường, là mùa mà chúng ta trẻ ban đầu viết tiếp bắt buộc những ước mơ trên con phố với đông đảo hành trang bước vào đời. Trái thực, có rất nhiều lý vày để mỗi chúng ta đón ngóng thu về. Đó là thú vui khi đón dòng se rét mướt của đất trời, ngửi thấy mùi hương hoa sữa thoang thoảng phả vào vào gió. Ấy vậy cơ mà tôi lại thích mùa hè hơn mùa thu. Tôi yêu sự nắng nóng hè với đa số tiếng ve sầu kêu râm ran, rồi yêu mùa hè khi nhìn phần đa cánh hoa phượng nở đỏ tươi cả một góc sảnh trường, yêu ngày hè vì nó là quãng thời gian tươi vui cùng bọn chúng bạn. Cùng hơn vớ cả ngày hè làm tôi nhớ mang lại thầy.

Xem thêm: Cách Mở Rộng Trang Word 2010, Hướng Dẫn Cách Mở Rộng Trang Word 2016 (Phần 10)

Thầy tôi khi ấy đã ngoại trừ 50 mà lại trông thầy dường như đứng tuổi rộng với con số ấy. Cũng giống như những bạn thầy khác, thầy luôn ăn vận cực kỳ giản dị, chỉ là cái áo sơ mi màu xanh với mẫu quần black đã theo thầy cùng năm tháng trên bục giảng. Mái đầu thầy đang điểm bạc, cái màu mà bầy học sinh shop chúng tôi rất thích. Lũ phụ nữ từng nói cùng với thầy rằng bọn chúng thích màu tóc thầy bởi màu tóc thầy giống như với màu vết mờ do bụi phấn. Chỉ vậy thôi cơ mà thầy cũng mỉm cười, đó cũng là niềm vui hạnh phúc, nụ cười đẹp nhất mà tôi từng thấy trong đời. Tuy vậy điều mà tôi lưu giữ mãi ko quên đó là đôi đôi mắt của thầy. Đôi mắt thầy sáng, quan sát vào đó, tôi cảm nhận được đó là 1 con người đã buộc phải trải trải qua không ít sương gió của của cuộc đời. Nhưng hai con mắt ấy lại luôn nhìn cửa hàng chúng tôi đầy trìu quí đầy yêu thương, mẫu nhìn ấm cúng và luôn tạo cho một niềm tin lớn với những người đối diện.

*

Buổi đầu bước đi vào lớp 1, ngày thứ nhất đến lớp đầy đủ thứ vẫn tồn tại quá lạ lẫm với một thằng bé xíu như tôi khi ngày hôm qua vẫn còn đó mè nheo bà mẹ mua cho loại ô tô tinh chỉnh chạy bin như mấy đứa trẻ em trong xóm. Trái thật lúc ta bong khỏi ngôi công ty thân yêu để cách ra cái quả đât xung quanh, ta new cảm thấy mình thật nhỏ tuổi bé biết bao. Tôi còn nhớ như in chiếc lúc đề xuất xa vòng tay bà bầu để phi vào lớp học.

- Nam, vào lớp cùng chúng ta đi con. Con nhìn các bạn kìa, có ai cứ dính lấy bà mẹ thế này không? - mẹ nói.- Không. Nhỏ không muốn đến lớp đâu. Bà bầu cho con về! - Tôi hét lên như thể quên đi vị trí một bạn con bây giờ với mẹ. Cứ thế, tôi mang kệ các chiếc nhìn lạ lẫm khó gọi của chúng ta trong lớp và dòng nhìn khó chịu từ mẹ, tôi cứ đinh ninh rằng cứ cầm cố này người mẹ sẽ vứt cuộc và chuyển tôi về nhà. Tôi cứ hét lên ”Con mong mỏi về”, thuộc cấp vùng vằng ngồi bết xuống đất để làm mẹ khó xử. Và đúng vào lúc đó, một người lũ ông đang trạc tuổi cách đến, ngồi xuống cạnh tôi ôn tồn nói:- Em là học sinh mới hả? Đứng lên rồi vào lớp với thầy 5 phút thôi. Tiếp đến nếu em không ưng ý thì em rất có thể đi về cùng với mẹ. Được không? Tôi quan sát trân trối một hồi chấm dứt lại ngước lên quan sát mẹ. Bà bầu mỉm cười cợt gập đầu đòng ý. Thầy đỡ tôi đứng dậy và bước vào lớp, cứ thế, tôi khép nép e dè đi sau lưng mẹ tiến vào lớp học. Vào lớp, thầy đưa cho tôi một quyển sách màu vàng cực kỳ đẹp, đó là quyển sách tiếng Việt mà trong tương lai tôi biết. Lật từng trang sách, tôi như phi vào một thế giới khác với cuộc sống thường ngày nơi đây. Một vậy giới tràn trề sắc color cổ tích đủ để gia công cho chổ chính giữa trí của một thằng nhóc 6 tuổi vui sướng kỳ lạ lùng. Thầy nói sau này tôi sẽ được học tới những điều hay như là thế, được ngắm nhìn và cảm nhận các chiếc đẹp của thế giới xung quanh cùng sẽ theo luồng thông tin có sẵn những điều huyền diệu của cuộc đời. Rồi thầy đưa ánh mắt ra xa, dìu dịu nói:

- Em bao gồm nhìn thấy phần đa cánh chim tê không? Những nhỏ chim ấy cũng khá được sinh ra từ các quả trứng, được chim chị em ấp ủ chăm sóc ngày đêm, để rồi xa chim mẹ nên lúc này mới tất cả thể trở thành những cánh chim bay đến những vùng đất mới, những khoảng trời cao rộng. Em cũng vậy, chỉ lúc em biết xa vòng tay của bà bầu để bước chân ra thay giới, em mới rất có thể bay cao cùng xa giống như những cánh chim kia. Hoàn toàn có thể em vẫn chưa biết hết phần đông gì thầy vừa nói tuy thế thầy tin thời gian sẽ vấn đáp tất cả, em ạ. Năm phút ngắn ngủi vẫn trôi qua. Thầy hỏi: ”Thế nào, giờ phái nam còn hy vọng về với bà bầu không?”. Tôi ko trả lời, chỉ biết cúi gầm mặt xuống ngượng nghịu như thể tôi vừa làm điều gì có lỗi với mẹ. Thầy mỉm cười, bà bầu cũng vậy, chắc rằng họ đã hiểu rằng tôi mong mỏi ở lại đây, ngơi nghỉ lại lớp học tập này biết chừng nào để được thầy mang đến cho tôi biết bao điều diệu kì kia, những điều nhưng mà ngôi nhà nhỏ tuổi bé của tôi không bao giờ có thể mang đến tôi biết. Đó là buổi đầu tiên đến lớp nhưng tôi không bao giờ quên hay đúng chuẩn hơn là tôi tất yêu nào quên được cái ngày ấy, cái ngày mà lại Thượng Đế đã mang về cho tôi một bạn thầy, người cha đã dìu dắt cho tôi những cách đi trước tiên khi bước vào đời.

Thời gian cứ cầm trôi qua, đúng tựa như những gì tôi ao ước đợi, thầy dạy dỗ tôi đến tôi biết bao điều new lạ. Làm sao tôi rất có thể quên số đông buổi sinh hoạt thầy hát cho tất cả lớp nghe, giọng thầy êm ấm đầy ắp hầu như yêu thương. Rồi khi thầy đứng ra phân giải mấy đứa trong lớp tấn công nhau, cơ hội đó thầy khác hẳn, sự nghiêm nghị và kết thúc khoát của thầy khiến cho những xích míc bỗng chốc trở thành bài học kinh nghiệm quý báu về đối nhân xử nỗ lực trong đời. Tuy nhiên với tôi, thầy đẹp nhất khi giảng bài, với hình ảnh của một fan chèo đò yêu cầu mẫn, thầy đưa về cho chúng tôi phi thuyền trở đầy những học thức mới lạ. Ôi! loại dáng bạn cao cao, một tay nỗ lực quyển sách, một tay cầm phấn viết từng chữ từng chữ ngay lập tức ngắn thẳng mặt hàng trên bảng sao mà đơn giản và thiêng liêng đến thế. Mọi tháng ngày tươi vui ấy cứ cố trôi đi trong hai con mắt trong veo của cậu học tập trò nhỏ.

Nhưng tôi chỉ được học thầy đến hết lớp 3, sau đó, bởi vì lý do gia đình nên gia đình tôi phải chuyển về một huyện nhỏ ở Hà Nội. Tôi bi thảm và lưu giữ lắm hầu hết giờ giảng của thầy, ánh mắt và lời khen lúc tôi có được thành tích cao trong học tập. Giờ đây, tôi đang trở thành một sinh viên năm thứ nhất của trường Đại học tập sư phạm Hà Nội. Tôi béo và cứng cáp hơn hết sức nhiều. Với hôm nay, tôi ý muốn quay trở trở lại viếng thăm lại ngôi trường cũ, quay trở lại với loại nơi nhưng tôi bắt dầu phần nhiều bước đi đầu tiên. Bắt xe pháo về Thái Bình, tôi ngay tức thì chạy trực tiếp tới ngôi trường cũ. Nụ cười sướng rộn ràng của người con trở về chưa thành thì tôi thừa nhận được một cái tin như sét tấn công ngang tai... Thầy đã mất. Thầy mất đã được một tháng vì căn bệnh ung thư hiểm nghèo. Trời đất như sụp đổ bên dưới chân, tôi khuỵu xuống. Phần lớn giọt nước mắt xót xa và hối hận từ từ lăn trên gò má. Tôi hận chính bạn dạng thân mình lý do suốt ngần ấy năm không về thăm thầy mang một lần, ko viết mang đến thầy một lá thư nhằm rồi lúc này tất cả sẽ quá muộn màng, mọi kỉ niệm rất đẹp của tình thầy trò đã trôi vào dĩ vãng, thầy sẽ trở về với mèo bụi. Con đã về rồi thầy ơi, ngôi ngôi trường xưa vẫn thế, vẫn lớp học kia, vẫn bộ bàn ghế ấy nhưng thầy đâu rồi? đột một cơn gió phảng phất qua, tôi ghi nhớ lại lời thầy nói:- mỗi lúc em cảm thấy buồn, hãy gởi lòng bản thân vào gió. Cùng gió đã mang hồ hết tâm sự của em đi xa.

Tôi đứng dậy, bắt gặp cơn gió làm cho xào xạc lá rụng khắp sân trường, làm tôi cứ ngờ thầy vẫn còn đấy đây. Gió ơi, xin đừng phảng phất nơi này, hãy bay đi thật xa và nếu gió chạm mặt thầy sinh sống phương xa ấy thì nên cho ta nhờ cất hộ lời ân tình: ”Thầy ơi, nhỏ nhớ thầy các lắm”.

3. Mẩu truyện thứ 3: bài học làm tín đồ từ giáo viên dạy SửSau ba năm tôi mới gồm dịp trở về trường cũ. Những thứ không đổi khác nhiều, sảnh trường vẫn rợp bóng cây, và những cái ghế đá vẫn sinh hoạt đó, trầm mặc với nhẫn nhịn. Giờ đồng hồ cô giảng đều đều trên lớp và ánh mắt ngây thơ của đám trẻ học tập trò khiến cho tôi lưu giữ lại phần nhiều kỷ niệm thời cắp sách. Giờ trống trường đang điểm, giờ đồng hồ ra nghịch đến.Tôi nhớ lại bóng dáng của cô từ trong lớp, vẫn dáng hình rất lâu rồi khi gieo mầm bé chữ cho việc đó tôi. Cô vẫn tận tụy mang lại lớp, vẫn lèo lái những chiến thuyền mơ ước của không ít cậu học tập trò nhỏ chúng tôi đến bờ bến hạnh phúc. Giọng cô nhẹ nhàng phân tích cho học sinh shop chúng tôi những sự kiện lịch sử hào hùng đáng nhớ, những thắng lợi vang dội của quân ta khắp những chiến trường. Chốc chốc cô hoàn thành giảng và nhìn đám học tập trò đang tròn mắt suy ngẫm. Chính cô cũng ko thể nhận thấy được phần lớn thế hệ học tập trò này còn nhớ mãi công ơn của cô tự ngày nào.

*

Cô về ngôi trường tôi từ lúc trường chỉ tất cả mái lá 1-1 sơ. Ngày mưa tương tự như ngày nắng nóng cô vẫn đạp dòng xe Thống tốt nhất đã bạc mầu đến lớp. Gồm lần hồ hết hôm trời mưa bão rất to mà cô vẫn vậy đạp hơn chục cây số đi học vì sợ học viên phải chờ. Tất cả khi nước ngập quá bánh xe cơ mà cô vẫn bước tiếp, đến lớp thì cả thầy cả trò hầu hết ướt hết. Phòng học dột nát không thể theo học. Hầu như khi mưa gió vì thế cô lại nhớ về vùng quê Bình Lục, nơi bạn ta vẫn "cưỡi trâu đi họp huyện" cô lại thấy xót thương. Cô thường nhắc cho cửa hàng chúng tôi nghe tương đối nhiều về miền quê và mái ấm gia đình cô. Miền quê chiêm trũng, ngập quanh năm những bao gồm nghị lực phi thường.Giờ phía trên khi đầy đủ thứ đã được cầm cố mới, cô vẫn ngày ngày mang lại lớp. Là một giáo viên dạy dỗ sử nên tính cô vô cùng nghiêm khắc. Cô luôn dạy công ty chúng tôi phải biết tự nỗ lực vươn lên. Cô thường xuyên bảo, lịch sử là cái căn nguyên của một nước nhà dân tộc, khi những em hiểu sử cũng hiểu truyền thống cuội nguồn quý báu của ông cha ta, biết nhưng mà học hỏi, biết nhưng mà phát huy những truyền thống lâu đời quý báu đó. Theo lời dạy dỗ đó, mỗi thay hệ học sinh shop chúng tôi đều cố gắng trở thành một học sinh ngoan trong đôi mắt cô.Đã 27 năm trôi qua cùng với bao núm hệ học trò đến và đi ngoài ngôi trường này dẫu vậy hình nhẵn cô hằng ngày lên lớp thì vẫn vậy. đông đảo học trò thứ nhất của cô hiện nay đã đầu hai sản phẩm tóc cũng ko có gì quên được đa số lời dạy, những kỹ năng mà cô sẽ truyền đạt. Cô luôn dạy cách làm thế nào để hiểu với nhớ về một sự kiện lịch sử vẻ vang lâu nhất. "Chỉ khi các em nắm rõ nguyên nhân tại sao và phân tích và lý giải được đa số sự kiện, đều mối ràng buộc kia thì em mới có thể làm tốt một bài bác lịch sử".Tôi còn nhớ kỷ niệm về cô khi còn đang học tập phổ thông. Là một học sinh chuyên văn buộc phải tôi khôn cùng thích đa số môn thôn hội, đặc biệt là tìm hiểu những kiến thức lịch sử. Khi còn học sống trung học cửa hàng tôi đã làm được nghe những thông tin về cô với cách thức dạy hay, là 1 trong những giáo viên tốt ở trường. Với khi theo học cô tôi thực sự bị thuyết phục vị cách đào tạo và huấn luyện ân bắt buộc và chu đáo.Trong phần nhiều giờ giảng, cô thừa nhận mạnh tới những sự kiện chính yếu nhất, tất cả tính ra quyết định đến giai đoạn lịch sử hào hùng đang nghiên cứu. Cô thường xuyên dặn chúng tôi: "muốn học tập được lịch sử dân tộc thì nên biết hệ thống kiến thức, nắm gọn vấn đề lại rồi tiến hành thật bé dại ra. Bởi thế vừa nhớ lâu lại không bị mất ý". Theo lời khuyên của cô, mỗi công ty chúng tôi đều nhớ rất rõ những vấn đề lịch sử và không còn bỏ sót chút nào khi làm bài bác kiểm tra.Nguồn tham khảo: Toplist.vn