Năm Cam – Ông Trùm của các ông trùm.

Bạn đang xem: Năm cam còn sống hay chết

Những ngày phía trong tù ngẫm nghĩ, Năm Cam nhận thấy một điều đau xót là con cháu vẫn là bạn phải gánh chịu những tội lỗi do mình khiến ra. Năm Cam nghĩ tất cả tội cùng với gia đình, với anh em và làng hội. Giữa cuộc đời và mẫu chết, được sống là điều hạnh phúc độc nhất vô nhị của cuộc đời này, dù cho với Năm Cam giờ đây sống nhưng mà dằn vặt thì còn khổ hơn là chết…

*
*

Ân huệ không dành cho ông trùm

Phiên tòa xét xử vụ án Năm Cam và đồng bầy kéo dài ra hơn nữa 3 tháng, hội đồng xét xử (HĐXX) tuyên 6 án tử hình, 5 án bình thường thân và tất cả tổng số phạt tù giam những nhất. Có rất nhiều tiếng khóc bất tỉnh vì nấc án tương đối cao hoặc vì vui mắt khi được khoan hồng, vẫn đang còn 13 bị cáo kêu oan toàn thể hoặc kêu oan một trong những phần mà nấc án đang tuyên của phiên tòa sơ thẩm. Tất cả các bị cáo sót lại đều kháng nghị xin bớt án, trong những số đó có Năm Cam. Trong thời gian chờ xét xử phúc thẩm, Năm Cam phải đương đầu với gần như ngày mon được xem như là tối tăm nhất cuộc sống của mình.

Trong phòng biệt giam, Năm Cam lấy tay che tia nắng hiếm hoi lọt qua khe cửa ngõ nhỏ. Năm Cam mân mê tràng phân tử của sư cô Diệu quang đãng (là con gái của y đi tu từ bỏ nhỏ) gửi cho. Sau ngày thừa nhận án tử hình nghỉ ngơi phiên sơ thẩm, Năm Cam sụt mất mấy ký. Hồ hết ngày của Năm Cam bắt đầu bằng vấn đề thức dậy đồng đội dục trong phòng giam, bên cạnh 3 bữa ăn thì đa phần thời gian Năm Cam ngồi suy ngẫm về việc đời.

Trong chống giam, xúc cảm cô đơn, sợ hãi hãi khiến Năm Cam gần như là không ngủ được nhất là khi sau ngày thừa nhận án tử. Vày lẽ đó bắt buộc Năm Cam nhỏ xíu người đi. Tại phiên tòa xét xử sơ thẩm, Năm Cam đang cúi đầu thừa nhận tội chỉ đạo Hải “bánh” giết mổ Dung Hà nhưng sau khi nhận án tử đã quay ngoắt làm cho đơn kháng nghị và ko chịu chấp nhận tội danh. Điều đó có nguyên nhân vì Năm Cam nghe theo lời quy định sư mách nhau nước rằng Năm Cam phải nhận tội thì tòa đã khoan hồng. Năm Cam tin yêu luật sư đề nghị đã nghe lời thừa nhận tội. Tuy nhiên, tòa vẫn tuyên án tử khiến cho Năm Cam cảm giác hụt hẫng. Trong phiên tòa xét xử phúc thẩm sắp tới đây Năm Cam định đang thuê thêm khí cụ sư nữa để cãi cho mình.

Trong khi hóng ngày xét xử, Năm Cam vẫn xác minh mình không giao trọng trách cho Hải “bánh” giết mổ Dung Hà. Năm Cam cho rằng chỉ nói Hải buộc phải tự hiệp thương với Dung cho ổn thỏa. Không ngờ Hải có xích míc với Dung nên đã trường đoản cú ý hành động.

Những ngày tháng phía bên trong khám nghĩ về cuộc đời, Năm Cam cũng có những lúc tỉnh ngộ, y nhận ra lỗi lầm của chính mình đã gây họa cho bao người, trong các số ấy có cả bà xã và con, con cháu y. Vì chưng vậy, nếu chỉ suy nghĩ đến phiên bản thân thì Năm Cam đang không kháng cáo. Năm Cam nghĩ tôi đã già, sống ko được bao lâu chỉ cần sự dằn vặt về tội tình trong trại giam cũng đủ bị tiêu diệt mòn. Tuy thế nếu Năm Cam chết vì chưng án tử thì y lo ngại những đứa con của bản thân sẽ không hề trụ vững vàng trước “sóng ngầm” của giới giang hồ. Năm Cam suy nghĩ về 2 bà vợ, những con và 7 đứa cháu. Đến cả đứa con gái út, đi tu từ cơ hội bảy tuổi, tưởng dứt được chuyện những vết bụi trần, mà bấy giờ cũng phải bỏ cả khóa Phật học bên china về việt nam khi tuyệt tin Năm Cam bị bắt. Nhưng nếu đơn kháng cáo bị bác bỏ thì Năm Cam cũng biến thành cam chịu, y đã chuẩn bị sẵn tâm lý để tuyên chiến đối đầu và cạnh tranh tất cả. Tuy vậy nếu đơn vị nước khoan hồng thì Năm Cam tự nhủ đang sống nốt phần đời còn sót lại cho xứng danh với sự khoan hồng đó.

Những ngày phía bên trong tù ngẫm nghĩ, Năm Cam phân biệt một điều nhức xót là nhỏ cháu sẽ là người phải gánh chịu hầu như tội lỗi vị mình gây ra. Năm Cam nghĩ có tội cùng với gia đình, với đồng đội và thôn hội. Giữa sự sống và chiếc chết, được sống là vấn đề hạnh phúc tuyệt nhất của cuộc sống này, mặc dù rằng với Năm Cam giờ đây sống nhưng dằn vặt thì còn khổ hơn là chết.Phiên tòa phúc thẩm xét xử vụ án Trương Văn Cam với đồng bọn mở ra nhằm xét xử theo đơn kháng nghị của 69 bị cáo, 6 fan bị sợ hãi và người có quyền hạn nghĩa vụ liên quan.

Xem thêm: Chân Váy Chữ A Đuôi Cá Chất Lượng, Giá Tốt, Chân Váy Đuôi Cá Xếp Li

Nguyễn Việt Hưng, Nguyễn Hữu Thịnh, Phạm Văn Minh, Châu phạt Lai Em cũng cùng chung số phận ra pháp trường. Tòa phân phát tù bình thường thân đối với Nguyễn Xuân Trường, hồ Thanh Tùng, Bùi Anh Việt, Văn Công Tiến… Còn Phan Thị Trúc (vợ Năm Cam) với Dương Ngọc Hiệp (con rể Năm Cam) đa số bị tuyên phạt y án 20 năm tù. Các bị cáo nguyên cán bộ, công an, đơn vị báo bao gồm Nguyễn dũng mạnh Trung 5 năm tội phạm về tội “Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong lúc thi hành công vụ”; Nguyễn Thập độc nhất vô nhị 4 năm tù túng về tội “Lợi dụng tác động đối với người có chức vụ, quyền hạn để trục lợi”; Phạm Sĩ Chiến 6 năm tù túng về tội “Nhận ân hận lộ”; nai lưng Mai Hạnh 9 năm phạm nhân về tội “Nhận ân hận lộ”; Bùi Quốc Huy 4 năm tù túng về tội “Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng”; Dương Minh Ngọc 3 năm tội nhân về tội: “Nhận hối lộ”… hình như còn nhiều mức án dành riêng cho các bị cáo khác.

Nghe gọi tuyên án xét xử phúc thẩm, Năm Cam như chết đứng. Trước mặt y, không gian yên yên ổn và chết câm, ngoài ra y cảm thấy ngạt thở với bóng buổi tối đặc đặc bao đem mình. Nỗi sợ hãi hãi thuở đầu còn mông lung, kế tiếp đổ ập xuống, y run bựa bật…

Những bước chân người vang lên tránh khởi chống xử án. Năm Cam đi mặt Nguyễn Hữu Thịnh (đứa cháu điện thoại tư vấn y là ông cậu) bước lên xe tử tù cùng Nguyễn Việt Hưng, Phạm sang trọng và Châu phát Lai Em.

Vài chục năm sinh sống của một bé người, tuy ko dài, tuy nhiên cũng không ngắn cả nghĩa black lẫn nghĩa bóng. Giờ đồng hồ đây, ngày tháng hóng ra pháp ngôi trường hóa kiếp một lượt làm bạn trên cõi nạm nhân này, trước khi trở về cát bụi, có lẽ rằng điều thấm thía độc nhất Năm Cam dìm ra là sự giàu có không phải đổi được hạnh phúc, với đồng tiền có lúc nó lại gửi mình vào cõi chết.

Tội ác vẫn “gieo” thì phải “gặt”

Bản án phúc thẩm khép lại, chuỗi ngày ngóng ra pháp trường lâu năm dằng dặc, nặng nề trĩu mọi linh cảm không dịp nào được bình yên. Năm Cam rơi vào cảnh tình cảnh bế tắc, vô vọng như bao tử tù khác, có lúc y xem nhẹ mẫu chết, chờ ý muốn nó đến sớm để “chết quách đi mang lại rồi”, nhưng khi nghĩ mang đến ranh giới sự sống và chiếc chết, bạn dạng năng tồn tại trong y lại thức dậy, y lại hy vọng “thà suốt đời sống trong ngục tù tù vẫn còn đó hơn là bắt buộc chết”. Sự sống mặc dù có gian khó, khổ đau mang đến cực thuộc vẫn vẫn là một thứ ân sủng buổi tối cao, quý hơn các thứ bên trên đời. Cũng như bao tử tội khác, mà lại ngày tháng hóng chết, dù là ông trùm cơ mà y cũng vẫn bộc lộ hết đều gì thuộc về bản năng sống sót của nhỏ người rất cần phải sống.

Từng tối nặng nại trôi qua, Năm Cam thức trắng, ngồi thì thầm với mẫu bóng của chính mình về sự hành hạ và quấy rầy của đồng tiền. Có chuyện y vẫn nói với láng mình ban đêm qua, mang hôm sau y lại lập y nguyên như ban đêm trước. Sức mạnh Năm Cam sụt giảm rõ rệt, nhỏ đét, xanh xao, tinh thần ngày càng tồi tệ hơn. Sau thời điểm nghe tòa phúc thẩm giữ lại y án tử hình, chỉ với sau một đêm mái tóc của Năm Cam đổi màu trắng xóa. Bắt đầu ngoài 50 dẫu vậy Năm Cam tiều tụy, già nua đến thảm hại. Ngày trầm mặc, suy tư, bất kể ai hỏi han, an ủi điều gì, y cũng chẳng phải trả lời. Đêm Năm Cam ngồi dậy nói chuyện với cái bóng của mình như fan mắc chứng tâm thần. Rỉ tai xong, Năm Cam nằm xuống khóc rấm rứt, không thể nào giải thích nổi vày sao đã hồi thế lực gần như bất khả xâm phạm, tăm tiếng oai nghi vùng giang hồ bất chợt chốc sụp đổ toàn bộ chỉ do chuyện chẳng đâu vào đâu dẫn đến chết choc của Trung sĩ hình sự Phan tô Lê và thanh nữ quái Dung Hà.

Nằm khó rấm rứt một hồi, Năm Cam lại ngồi dậy, tiếp tục nói chuyện với chiếc bóng, rồi Năm Cam chợt đứng phắt dậy, co hai tay đấm vô ngực mình: “Cuộc sống còn có ý nghĩa sâu sắc gì khi nỗi đớn đau, sám ân hận cứ hành hạ và quấy rầy tao từng giờ, từng phút. Tội ác và trừng phạt, đã gieo thì đề nghị gặt. Năm Cam thường xuyên hoảng lọan tư tưởng như vậy, vui đó, rồi bi thiết đó, đang cười cợt nói bỗng nhiên lên cơn giận dữ, khóc lóc, la hét, chửi bới. Cơ hội tĩnh chổ chính giữa trở lại, y suy ngẫm về hành vi với tội lỗi của mình, ân hận, tiếc nuối nuối, nhưng tất cả đều đang muộn màng, không còn được cơ hội thay đổi được gì nữa cả bởi chủ tịch nước khước từ tha tội bị tiêu diệt cho y vì chưng tội lỗi vượt dày, sự ăn năn không cứu được nữa.